Khoảng trống về tri thức bản địa

Alăng Ngước - Xuân Hiền
Báo Quảng Nam

Tri thức bản địa là hệ thống kiến thức mà người dân ở một cộng đồng tích lũy và phát triển dựa trên kinh nghiệm để thích nghi với môi trường tự nhiên, văn hóa, xã hội. Khả năng đóng góp của tri thức bản địa không chỉ ở sự phát triển bền vững của cộng đồng mà còn thể hiện ở việc ứng phó với các rủi ro thiên tai nếu được phát huy, tận dụng... Liên tục những thảm họa lũ quét, sạt lở tại các làng ở miền núi. Gần như họ hoàn toàn bị động, không thể lường trước hay tự dự báo được các rủi ro thảm họa đến với cộng đồng mình. Trong khi đó, theo các nhà nghiên cứu, trong quá khứ, cộng đồng người dân tộc thiểu số biểu hiện khả năng chủ động của họ trong việc ứng phó với các hiểm họa tự nhiên, thông qua các tri thức bản địa.